|
HỒNG ÂN
TẬN HIẾN |
|
Gia đình Giáo xứ Gia Viên chúng em là một gia đình sinh sau đẻ muộn, ngay từ những ngày đầu (năm 2000) khi khai sinh ra đã không được Cha xứ công nhận, lúc ấy Thầy Thiên Ngọc phụ trách, thầy khuyên nên kiên trì trong âm thầm, cùng với sự khích lệ tinh thần của quý anh BPV Miền và anh chị em Giáo Xứ Bùi Đức, chúng em vững vàng tuy phải sang Bùi Đức sinh hoạt, vì những khó khăn nên những anh chị em chúng con thiệt thòi nhiều điều, số hội viên không phát triển, cho tới hôm nay số hội viên mới chỉ có 27 người trong đó nhiều người cao tuổi không thường xuyên tham dự sinh họat cũng như các giờ kinh tại tổ, tinh thần anh chị em sa sút ít nhiều không còn hăng hái như những ngày đầu, chỉ còn số ít là tích cực, với những số thành viên ít ỏi cộng với sự thiếu nhiệt tình đã làm cho nhiều khi tưởng chừng Gia Đình giáo xứ không còn tồn tại. Nhưng nhờ sự dìu dắt của Mẹ qua quí thầy phụ trách cho tới ngày nay, sự khô khan nguội lạnh đã có phần ấm trở lại, chúng em nghĩ rằng cứ bám chắc vào Mẹ, thì Mẹ sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi, trong dịp kỷ niệm 30 ngày thành lập Gia Đình Tận- Hiến. Kính mong qúy anh chị trong toàn Miền cầu nguyện đặc biệt cho gia đình chúng em để ngày càng phát triển thêm trong tinh thần hiệp nhất.
Gia Viên tháng 8 năm 2007 Nhân dịp mừng 30 Gia đình Tận Hiến.
Thưa quý anh chị, thời gian thấm thoát, mới đó mà em đã gia nhập vào gia đình tận hiến được 6 năm rồi “thật không ai có thể thấy nước Thiên Chúa nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn Trên”(Gn.3-3). Quả đúng như vậy, thưa quý anh chị giờ đây em xin xác tín thêm rằng : Không ai có sức sống mới mà đã không được đón nhận được từ Chúa, khi gia nhập vào GĐTH em không nghĩ rằng, từ nơi Chúa có sức biến cuộc đời em như vậy, nhưng hôm nay em thấy quả thật có Ngài, Ngài đã luôn che chở và gìn giữ. Thưa tất cảø quí anh chị, khi vào gia đình em rất là bồi hồi long lắng, khi nhìn lại mình , thì thấy mình thật là yếu đuối , nhưng khi tham dự những ngày tĩnh tâm thì được hướng dẫn, thú thực với các anh chị , là một người đạo gốc nhưng nhiều khi trống rỗng trong việc đạo đức, không am hiểu Phúc Aâm, không biết làm gì khi cầu nguyện, nhưng sau những ngày tĩnh tâm tận hiến hầu như tâm hồn được mở ra, và chính từ đây cuộc sống đạo tự nhiên thấy có một giá trị cần thiết cho ngay đời sống trong gia đình mình, và cũng chính từ đây em cảm nhận được những hồng ân trong đời tận hiến của chính mình. Nhờ những động lực từ Thầy phụ trách, từ những anh chị em trong gia đình nên trong những thời gian Gia đình gặp những khó khăn trong sinh họat,phải sang xứ Bùi Đức, nhưng chúng em vẫn cố gắng bám theo Mẹ, quả thật Mẹ không hề bỏ rơi một ai, Lạy Mẹ Maria dù lúc vui lúc buồn xin luôn dìu dắt chúng con, dù khi chúng còn bám theo Mẹ hay quên sót cách nào, xin mẹ nâng đỡ chúng con. Gia Viên những ngày tháng 10-2007 |